Feeds:
Posts
Comments

Posts Tagged ‘sou’

Giá trị tồn tại

Nỗi sợ “bị bỏ lại vì vô dụng” đã trở thành một phần con người tôi.

Từ khi còn bé, tôi luôn bị dày vò bởi suy nghĩ: nếu tôi vô dụng thì tôi sẽ bị bỏ lại. Khi còn nhỏ, tôi thường ở nhà một mình hầu như cả ngày. Tôi đã quen với việc chơi một mình. Đầu tiên tôi có một chú chó làm bạn, nó được đặt tên là Pongo, theo tên con chó trong 101 chú chó đốm. Nhưng rồi nó cũng bỏ tôi mà đi. Tôi không nhớ Shi bắt đầu xuất hiện từ khi nào. Chỉ nhớ đó là một khoảng thời gian sau khi Pongo ra đi. Vì luôn chỉ có một mình nên tôi đã quen với việc chơi một mình và quanh quẩn trong căn nhà. Ngôi nhà rất bé, chỉ có một tầng và 1 gác xép. Nhưng khi còn nhỏ, tôi thấy nó mới to lớn làm sao. Khi ở nhà một mình, tôi thường bật TV lên để tạo cảm giác không phải chỉ có mình mình ở nhà.

Thật kỳ lạ, bay giờ lớn lên tôi lại thích việc căn nhà im lặng hơn.

Khi còn nhỏ, tôi thường có một giấc mơ. Mẹ lai tôi trên chiếc xe đạp cũ của gia đình, đi trên con đường từ nhà bà nội về nhà. Nhưng giữa đường tôi bỗng rơi khỏi xe đạp. Và tôi gọi mẹ mãi mà mẹ chẳng hề quay lại, vẫn tiếp tục đi. Tôi nhìn quanh thì thấy con đường thật lạ, một nơi xa lạ.

Khi còn bé, tôi vặn một chiếc vòi nước mãi không ra, nó quá chặt so với tay tôi. Tôi gọi bố, bố trả lời tôi rằng một cái vòi nước không vặn nổi thì làm tích sự gì, và mặc đó cho tôi tự vặn.

Thật ra giờ tôi vẫn thấy mình nên cám ơn bố mẹ tôi. Nhờ sự giáo dục đó mà giờ đây tôi gần như làm được mọi thứ một mình.

Có điều, tôi luôn bị ám ảnh bởi suy nghĩ: nếu mình vô dụng thì mình sẽ bị bỏ rơi. Bởi thế, tôi phải trở nên có ích hết mức cho tất cả mọi người. Tôi cố gắng ghi nhớ rằng không được đòi hỏi gì, phải làm được tất cả, phải cố gắng hết sức mình. Phải làm sao để mọi người thấy mình có ích. Có lẽ đó là lý do tại sao tôi cố giúp tất cả những ai tôi có thể giúp được những gì tôi có thể giúp được. Bắt đầu có sở thích tặng quà cho người khác mà không cần nhận lại quà. Đôi khi tôi nghĩ thà rằng bạn bè, người thân bị phụ thuộc vào tôi còn hơn họ cho rằng không có tôi cũng không sao.
Đôi khi tôi tự hỏi: Nếu một ngày không còn ai cần tôi nữa, có phải giá trị tồn tại của tôi cũng biết mất không? Cũng có thể lắm.

Nhưng có lẽ tôi đánh giá bản thân quá cao rồi. Giờ cho dù tôi có biến mất thì có lẽ ai đó sẽ buồn nhưng người ta cũng sẽ tìm được người khác hay thứ gì khác thế chỗ tôi thôi. Sự tồn tại của tôi thật ra không phải là quá lớn lao to tát với bất cứ ai. Cho nên, việc tôi cố trở nên có ích cho mọi người là vì tôi cần họ cho tôi một giá trị tồn tại chứ không phải họ cần tôi thật sự.

Sou – 8/11/2017

Read Full Post »

Những món quà

Chap 1: Birthday – Trắng, xanh và phù thủy vàng.

– Hai đứa đang làm gì vậy?

“Bà” hỏi hai người, khi họ đang mải mê thắt thắt buộc buộc một cái gì đó. Có vẻ là một cái hộp. Nói thật, tôi không biết “bà” là ai. Tôi chỉ nghe được giọng của một bà lão tầm sáu bảy mươi tuổi. Bà luôn trùm cái áo to đùng như cái chăn, che kín mặt. Lưng bà hơi còng. Ngoài ra, tôi biết là “bà” vì họ luôn gọi bà là “bà”. À, nhưng “bà” không phải nhân vật chính trong câu chuyện này đâu. Tôi nghĩ nhân vật chính ở đây là hai đứa trẻ bà đang nói chuyện kìa. Tính ra, cậu con trai không còn là trẻ con nữa. Cậu ấy phải tầm mười bảy hay mười chín tuổi rồi, nếu nói về ngoại hình. Cậu có mái tóc màu đen, khá gọn gàng, trừ những cọng tóc con không chịu vào nếp, và đôi mắt màu nâu sẫm sau cặp kính vuông. Tôi rất yêu cặp mắt đó, cũng giống như cậu nói rất thích cặp mắt tròn đen của tôi. Tôi cũng rất yêu cậu ấy, vì cậu là lý do tôi được sinh ra. Còn cô bé đứng cạnh cậu lại đúng là một đứa trẻ, vẻ tầm mười đến mười hai tuổi là cùng. Tuy nhiên, tôi không thích cô ta cho lắm, màu trắng toát từ đầu tới chân của cô làm tôi liên tưởng tới những kẻ lang thang trong đêm. Còn đôi mắt màu xanh lá cây làm tôi nhớ những con rắn, loài vật cô ta thường thả lên người tôi. Phải, cô ta luôn bắt nạt tôi. Thế nên, cho dù cô ta là người tạo ra tôi đi nữa, tôi cũng không thể yêu quý cô ta được. Tôi nghĩ cô ta cũng yêu quý cậu, nhưng cô ta ghét tôi. Bằng chứng rõ ràng là cô ta vừa quay lại nhìn bà, nhưng tôi có cảm giác cô ta đang liếc tôi. Ánh mắt đó làm tôi ớn lạnh. Đột ngột, ánh mắt của cô ta đổi sang một vẻ hồn nhiên khó tin khi nhìn thẳng vào bà, đến mức khi nhìn vào đó, bất chấp những điều cô ta đã làm với tôi, tôi cũng không thể nào tin nổi vẻ mặt hồn nhiên đó là giả bộ. Cho nên, đến tận bây giờ tôi vẫn chẳng biết cô ta có giả bộ không nữa.

– Chúng cháu đang chuẩn bị quà cho sư phụ.

– Quà ư?

Bà thắc mắc. Dù không nhìn thấy vẻ mặt bà. Nhưng tôi có thể biết được biểu cảm đó qua giọng nói.

– Hôm nay là sinh nhật sư phụ.

Cậu con trai mỉm cười dịu dàng. Nụ cười đó làm tôi ấm lòng. Cả hai người họ đều dịu dàng như vậy khi nói về người họ gọi là “sư phụ”, mặc dù tôi chưa bao giờ gặp người đó để biết bà ta là người như thế nào. Chỉ biết đó là một phù thủy.

– Ồ, vậy sao. – Bà nhìn chiếc hộp chăm chú. – Chắc cô ấy sẽ vui lắm. Ta gần như đã quên hết sinh nhật mọi người. Ta già quá rồi.

– Sinh nhật bà chúng cháu sẽ tặng bà quà. Bà đừng lo, cháu nhớ giỏi lắm.

Cô bé con vẫn giữ ánh mắt vui vẻ khi nói. Thật kỳ lạ, bất kể đối với tôi cô ta có xấu xa đến mức nào, tôi vẫn có cảm giác cái dáng vẻ hiện tại của cô ta là thật.

– Đúng thế, còn nếu Shiro không nhớ, cháu vẫn sẽ tặng quà cho bà thôi, bất kể ngày nào trong năm.

Cậu gật đầu mỉm cười. Tôi hiếm khi thấy cậu ấy thành thật và háo hức như vậy. Trừ phi cậu đang nói về quà tặng. Tôi nghĩ đó gọi là… gì nhỉ? À, “sở thích”.

Vạt áo bà hơi lung lay. Tự hỏi là do cơn gió hay là bà đang cười.

– Thế hai đứa có thể cho ta biết hai đứa đang chuẩn bị quà gì cho cô ấy không?

– Được thôi ạ. – Cô bé con nói

– Nhưng sẽ có trao đổi đồng giá đấy ạ. – Cậu con trai tiếp lời.

– Thế hai đứa muốn gì nào?

Giọng nói của bà không có vẻ gì là ngạc nhiên. Tôi cũng không thấy lạ. Bình thường họ vẫn bày ra trò chơi này mà.

– Là… hãy cho chúng cháu biết bà thích quà gì, đủ các dịp lễ trong năm.

Kỳ lạ, bà im lặng như đang nghĩ gì đó. Cậu con trai hơi ngạc nhiên, tôi có thể thấy nét mặt đó của cậu ta từ đây.

– Sou, bà không biết các dịp lễ trong năm là gì đâu. Cậu phải đưa ra ví dụ.

Cô bé con kéo áo cậu và giải thích. Như chợt nhận ra, cậu ồ lên: “Phải rồi.” và nhìn bà để xác nhận. Tôi thấy vạt áo bà hơi giật giật, có lẽ bà vừa gật đầu nhẹ.

– Ừm, ta không biết các ngày lễ của con người đâu. – Tôi nghe bà cười.

Cậu con trai có vẻ chấp nhận. Cậu ấy từ tốn.

– Vậy cháu sẽ đưa ra cho bà vài ví dụ về các ngày lễ. Rồi sau đó, bà hãy cho cháu biết trong ngày đó bà thích gì, được chứ?

– Được thôi, – Bà đồng ý – Nhưng cháu sẽ trả lời câu hỏi của ta trước. Ta hỏi trước, nhóc ạ.

Bà không hỏi mà đang khẳng định. Đó có lẽ là một lời đề nghị. Trong hoàn cảnh này thì cô nhóc hiếu thắng kia có thể sẽ phản đối. Nhưng tôi biết cậu ấy luôn nghe lời bà. Mà người quyết định cuối cùng luôn là cậu. Vì cậu là một trong ba người duy nhất trên thế giới mà cô ta nghe lời. Nhân tiện, một người nữa là “sư phụ” của họ, còn người cuối cùng tôi chưa từng gặp.

Đúng như tôi đoán, cậu con trai gật đầu nhẹ và nói.

– Vâng. Shiro, đưa bà xem đi.

Cô bé không hề lúng túng khi cô đưa bà cái hộp. Cô ta chưa bao giờ lúng túng, ngược lại, cậu ấy luôn lúng túng vì những tình huống bất ngờ.

– Nó đang động đậy?

Bà hỏi đầy ngạc nhiên. Điều đó làm tôi tò mò.

– À, sư phụ rất thích bươm bướm…

– Ừ? – Bà hỏi như vẻ dò đoán ý cậu con trai – Nên các cháu bắt một con bướm bỏ vào hộp?

– Nên chúng cháu quyết định tặng sư phụ một con bướm con.

Cô bé gái nói đầy hồ hởi, tôi nghĩ là cô ta tin chắc người gọi là “sư phụ” kia sẽ thích món quà. Tôi cũng muốn xem con bướm con. Tôi chỉ từng thấy một con bướm lớn trên họa tiết tấm rèm mà bà thêu, tôi chưa từng thấy một con bướm thật. Nên càng thắc mắc một con bướm con sẽ thế nào. Chắc chắn phải rất đẹp, vì nó là con của con bướm mà. Và dù thế nào nó cũng chắc chắn đẹp hơn lũ rắn rết cô ta thả lên người tôi.

– À ra thế.

Bà gật gù, tôi biết vì vạt áo bà đang gập lên gập xuống liên tiếp. Nhưng chợt, bà dừng lại.

– Đợi đã… Bướm con…à…

Read Full Post »

Trang trí

62048542_p0

Dù nơi đó có là Abyss thì nó cũng là phòng của chúng tôi. Vì thế, chúng tôi có thể trang trí tùy theo ý thích. Bình thường đây chỉ là một căn phòng tối om với đầy những tủ kệ đựng búp bê và con rối. Nhưng nó thay đổi dựa theo trí tưởng tượng của chúng tôi. Bởi vậy, chỉ cần vẫn còn trí tưởng tượng thì chúng tôi sẽ không bao giờ chán.

Hồi mười tuổi, cậu ấy mơ ước trở thành một phù thủy, vì thế chúng tôi đặt một cái vạc giữa phòng và đặt thêm một cái kệ để những lọ thủy tinh quanh đó. Thỉnh thoảng, cậu ấy chơi trò pha chế trong khi tôi đặt những con búp bê hỏng lên kệ. Có nhiều loại thuốc thật kỳ lạ như thuốc trí nhớ ngắn hạn, nó đã giúp cậu ấy nhớ được bài dù chỉ đọc năm phút trước giờ kiểm tra. Hoặc một loại thuốc giúp người ta quên đi điều gì đó không vui, nhưng cậu ấy pha loại thuốc này dở tệ, cho nên thỉnh thoảng cậu ấy vẫn đột nhiên nhớ ra mấy chuyện đó. Sau này, khi cậu ấy lớn dần lên thì những trang trí phù thủy đó biến mất, vì cậu ấy còn phải giúp tôi sửa chữa mấy con búp bê hỏng. Dù tôi thì thấy chẳng cần thiết phải sửa chúng.

Trang trí đơn giản nhất là đặt một chiếc bàn trà gần cửa sổ mỗi lần sư phụ đến chơi. Khi sư phụ đi, chiếc bàn trà lại biến mất, thay vào đó là một chiếc ghế đặt song song để cậu ấy ngồi đọc sách. Cũng có lần, cậu ấy nói đang chơi một trò chơi điện tử nào đó rất cảm động, và cho tôi xem, rồi cậu ấy nói sẽ đặt một chiếc piano trong phòng dù chúng tôi chẳng ai biết chơi. Nhưng khi nhìn vào bức tranh, thứ đặc biệt thu hút tôi không phải cây piano kỳ lạ mà là cái cây cao lớn ở giữa phòng. Và thế là trong phòng mọc lên một cái cây rất to, với bộ tán rộng che toàn bộ trần phòng.Cái cây gắn liền với cây piano, và thỉnh thoảng cây piano tự chơi một vài bản nhạc mà chúng tôi thích. Đó hẳn là ý tưởng của cậu ấy. Và thế là tôi thay toàn bộ đống kệ bằng những cái lồng để treo lũ búp bê. Nhưng tôi chỉ treo chúng bên tường, vì không có lý do gì để cái cây này phải gánh sức nặng của đám búp bê.

Dạo này trí tưởng tượng của cậu ấy có vẻ kém đi, cậu ấy ít bài trí căn phòng hơn. Cũng đúng thôi, cậu ấy đang thay đổi và dần trở thành một loài sinh vật cứng nhắc nhàm chán gọi là “người lớn”. “ Người lớn” là một loài sinh vật có một đặc tính gọi là “tuổi”, đặc tính này càng cao thì trí tưởng tượng của họ càng giảm, họ càng ít thích thay đổi và luôn muốn kiếm một cái gì đó ổn định và cứ giữ khư khư nó. Thật là nhàm chán đúng không? Nếu cậu cũng trở thành loài sinh vật như thế thì thật đáng buồn. “Nhưng không thể trách họ được” Cậu ấy nói “Đặc tính ấy càng cao thì năng lượng càng giảm, và khi không nhiều năng lượng để chiến đấu với thế giới nữa thì người lớn chỉ muốn nghỉ thôi.” Ra là thế. Nhưng đừng lo, đấy là lý do tớ tồn tại mà. Nếu cậu không đủ năng lượng để chiến đấu với thế giới thì tớ sẽ tiếp thêm năng lượng cho cậu. Nếu cậu không còn trí tưởng tượng nhiều nữa thì tớ sẽ thay cậu trang trí cho căn phòng này. Bởi vì tớ không bao giờ lớn, nên trí tưởng tượng của tớ là vô hạn.

Hôm qua, khi xem một chương trình ca nhạc với bài hát mình ưa thích, cậu ấy chỉ cho tôi cách bài trí sân khấu. Họ cũng đặt một cái cây thật lớn ở giữa, và xung quanh đó là các loài vật dưới đáy đại dương, tất nhiên là đồ giả thôi. Thứ bài trí đó ấn tượng với cậu ấy đến nỗi sau đó trong phòng cũng bắt đầu xuất hiện mấy con cá voi và sao biển bơi qua bơi lại. Cũng có vài con chim kỳ lại đậu trên cành cây. Nhìn cũng thật đẹp. Tựa như chúng tôi đang sống trong một khu rừng dưới đáy đại dương vậy. Mỗi khi ngồi dưới gốc cây và nhìn đám cá bơi qua bơi lại. Đôi mắt chúng tôi phản chiếu cùng một màu, và tôi biết rằng nó được gọi là đôi mắt của trẻ con, thứ ánh lên khi chúng tôi tìm thấy điều mình thích.

Vậy đấy, chúng tôi có thể dùng trí tưởng tượng của mình để tạo ra trang trí cho căn phòng, và đặt ra những quy luật cho các trang trí đó.

Dạo này quanh cái cây càng ngày càng tăng thêm các loài sinh vật.

“Chúng đang biến mất dần”

“Không phải chúng đang hiện ra dần sao?”

“Chúng đang biến mất dần, cho nên chúng mới hiện ra ở đây.”

Shiro, Thứ Bảy ngày 13/5/2017

Read Full Post »

Tiêu cực

Sound.Horizon.full.1480424
Nguồn hình: zerochan
Nỗi buồn
Đau đớn
Thất vọng
Mệt mỏi
Lo lắng
Và…
Nỗi sợ

Không hiểu sao lúc này đây khi tất cả hòa trộn vài một, điều duy nhất tớ muốn làm chỉ là ngủ thôi.
Tớ muốn ngủ một giấc để quên đi điều gì đang diễn ra trong thế giới ngoài kia.
Tối qua tớ đã nghĩ rằng chắc mình sẽ phát điên mất.
Tớ biết, tất cả đều là tại tớ thôi.
Không ai bắt tớ mang những thứ cảm xúc kia cả.
Nhưng dù có cố đến mấy tớ cũng không thể đuổi chúng đi được.
Nên tớ chỉ muốn ngủ một giấc thôi, để khiến mình tĩnh tâm lại.

Sáng nay tớ đã khóc khi biết cái tin cô bé ấy đã ra đi.

Nhưng nó ko hẳn là khóc. Không có tiếng khóc nào thoát ra nổi khỏi cổ họng. Nhưng tớ lại không dừng lại được mong muốn gào khóc ầm lên. Thế nhưng, cố mấy tớ cũng không gào nổi. Để rồi nó thành một cảm giác đau đớn thắt quặn lại trong cổ họng. Điều duy nhất tớ muốn lúc đó là nhấc điện thoại lên và gọi cho ai đó. Nhưng khi nhìn cả danh bạ, tớ chợt nhớ ra mình chẳng thể gọi được cho ai cả. Người duy nhất tớ có thể gọi chắc chắn đang đau đớn hơn tớ nữa. Nên tớ đã dừng lại và tiếp tục gặm nhấm nỗi đau này một mình.

Ước gì tớ có thể trở nên vô cảm như cậu được nhỉ? Nhưng nếu tớ vô cảm thì mọi người quan tâm đến tớ chắc sẽ đau lòng lắm. Nên tớ không muốn thế. Vì nếu họ buồn tớ cũng sẽ buồn. Mà… nếu tớ vô cảm thì dù họ có buồn, tớ cũng sẽ không còn buồn nữa đúng không? Dù nghĩ thế, con người của tớ “sau đó” có thể sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Nhưng con người của tớ “bây giờ” không thể cho phép được.

Đối với tớ, thứ chi phối tớ nhiều nhất chính là nỗi sợ. Nỗi sợ của tớ là thứ tớ không thể can thiệp được. Nên từng ngày từng giờ tớ phải học cách sống chung với nó. Tớ sẽ không bao giờ hết sợ được đâu. Tớ chỉ còn cách chờ xem tớ sẽ học được cách thuần hóa nó. Hay sẽ để nó gặm nhấm mình từ từ đây.
Có lẽ… vô cảm sẽ giúp tớ hết sợ đấy.

Nhưng rồi, tớ nhận ra nỗi sợ này, nỗi đau này, tất cả đều là những bằng chứng của những gì tớ làm, những gì tớ đang cảm nhận được. Vì tớ đã bỏ ra công sức quá nhiều, nên tớ mới thất vọng đến thế. Vì tớ không thể bỏ mặc những người tớ yêu quý nên tớ mới lo sợ, đau đớn đến thế.

Tớ vẫn chưa biết điều này là tốt hay xấu. Nhưng tớ có cảm giác mình cần những cảm xúc đó. Mặc dù tớ không biết lý do.
Dù vậy…

Hôm nay, bầu trời rất xanh trong, và cao, nắng đẹp nữa. Thật khó tin đang là mùa đông. Lúc nhìn vào nó, tớ nhớ tới 2 câu nói:

Aya trong “Một lít nước mắt” đã nói rằng:
“Khi bị ngã, hãy nhìn lên bầu trời. Hôm nay bầu trời vẫn xanh trong trải dài vô tận và đang mỉm cười với tôi. Tôi vẫn còn sống.”

Trong khi, cùng nhìn lên bầu trời ấy, Oz trong Pandora Hearts lại nói rằng:
“Bầu trời rất đẹp. Đã bao nhiêu chuyện xảy ra mà sắc trời vẫn xanh trong như thế, vờ như chưa có gì xảy ra. Và ngày “hôm nay” sẽ lại đến. Không hiểu sao những chuyện như thế khiến tôi cảm thấy khó chịu lắm.”

Tớ thích cả 2 cách nghĩ đó. Nhưng chắc bây giờ, tớ đang có cảm xúc giống Oz hơn. Bầu trời rất đẹp, nhưng không hiểu sao nó lại khiến tớ khó chịu lắm. Một cảm giác bức bối kỳ quái.

From Sou To Shiro.
29/11/2014

Read Full Post »

Mikage

Phương tiện di chuyển chủ yếu của tôi là xe buýt. Đó cũng là phương tiện di chuyển chủ yếu của rất nhiều người dân ở đây. Thỉnh thoảng, bước lên xe buýt tôi cũng thấy sợ, thỉnh thoảng cũng thấy khó chịu, thỉnh thoảng cũng thấy bất tiện. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại mà xem, bất cứ phương tiện di chuyển nào cũng có những tiện lợi và bất tiện của riêng nó. Trước kia, có người từng nói với tôi rằng nếu tôi biết hết các tuyến buýt, tôi có thể đi vòng quanh thành phố, lúc đó, tôi chỉ nửa tin nửa ngờ. Cho đến bây giờ, tôi có thể cảm thấy điều đó thật. Dù vậy, có tới hơn sáu mươi tuyến buýt có thể đi bằng vé tháng, và tôi chưa bao giờ đi hết tất cả.

Hôm nào tôi may mắn đi được một tuyến xe buýt khá vắng, và có chỗ ngồi, tôi tự cho mình tận hưởng khoảng thời gian ngồi trên xe buýt như là thời gian rảnh rỗi. Bởi vì, lúc đó dù tôi vội vàng đến đâu, tôi cũng chỉ có thể ngồi đợi xe đi từ điểm này đến điểm kia. Trước kia, khi tôi mới đi xe buýt, tôi sẽ dùng thời gian đó để ngắm nhìn đường phố, điều tôi thích nhất khi ngồi trên xe ô tô. Khi tôi bắt đầu quen với đường phố, tôi quan sát mọi người trong xe, và lắng nghe họ nói chuyện. Thỉnh thoảng tôi cũng mang theo một cuốn sách để đọc, nhưng ánh sáng trong xe khá yếu, nên rất ít khi tôi làm thế. Chủ yếu, tôi thích nghe radio trên xe do chú lái xe bật, hoặc ngồi nghe mọi người trong xe nói chuyện hơn, những câu chuyện đủ mọi chủ đề trong cuộc sống. Nếu thử một lần, bạn sẽ nhận ra, bạn có thể lượm nhặt được rất nhiều kiến thức chỉ bằng việc lắng nghe những cuộc nói chuyện đó.

Hôm nay, tôi lên một chuyến xe buýt hoàn toàn mới. Nó khá nhỏ, ghế cũng ít, toàn bộ đều là ghế đơn. Và điều đầu tiên tôi nhận ra ở tuyến buýt này là: rất đông người già và trẻ nhỏ. Có lẽ vì đó là giờ tan trường tiểu học. Có một bà cụ đi đón một bé gái. Họ ngồi xuống cái ghế gần chỗ tôi đứng. Ít ghế, và cô cháu gái cũng nhỏ nhỏ, trên xe lại toàn người già, cho nên hai bà cháu phải ngồi chung một ghế. Ban đầu, có một chút rắc rối. Một bạn nữ bị mất ví. Bạn ấy nghĩ là đánh rơi nên vội xin xuống xe để đi tìm. Nhưng mọi người trong xe đều cho là bị móc ví hơn. Cái tệ nạn đó vốn chẳng bao giờ dứt. Bà cụ ngồi cạnh chỗ tôi luôn lẩm nhẩm những điều đáng tiếc cho cô bạn đó. Bởi thế, tôi bắt đầu chú ý lắng nghe phía bà cụ và đứa cháu hơn những chỗ khác. Một phản xạ tự nhiên tập trung về phía phát ra tiếng nói nhiều nhất, có lẽ vậy. Rồi hai bà cháu bắt đầu nói về những chiếc xe buýt, về việc ngày hôm sau không phải bà mà là mẹ cô bé sẽ đi đón em, rồi sắp tới gò Đống Đa và công viên, rồi cô bé nói muốn đi công viên nước và bà bảo mùa hè mới đi được, rồi đi ngang qua một trường tiểu học đúng lúc phụ huynh đang đón con em và cô bé hỏi tất cả những gì em thấy trên đường, rồi bà nói sau này em sẽ vào trường tiểu học đó, rồi em bắt đầu đọc to bảng tên trường. Đột nhiên, mắt phải tôi hơi nhòe đi. Nhưng lúc nào cũng thế, nó chỉ dừng ở việc nhòe đi một lát rồi thôi. Tôi nhớ tới ngôi trường tiểu học và ngày nhỏ bà tôi cũng đưa tôi đi học, đón tôi về. Mặc dù điều đó chẳng kéo dài bao lâu. Vì ngôi trường ở ngay gần nhà bà tôi, nên tầm giữa lớp một, tôi đã có thể tự một mình đi đi đi về. Đột nhiên tôi nghĩ: “A, đây có phải cảm giác của Mikage khi ở trên chuyến xe buýt đó không nhỉ?” Hoàn cảnh của tôi và cô ấy khác nhau. Và tôi cũng hoàn toàn không muốn gặp phải hoàn cảnh như cô ấy. Nhưng khi phải xa gia đình và rời đến một nơi xa lạ thế này, tôi bỗng cảm nhận được ít nhiều điều mà Mikage cảm nhận được. Dù “điều đó” ở tôi và cô ấy khác nhau. Nhưng tôi cũng cảm nhận được những đêm tôi trống rỗng và chỉ muốn gọi điện cho một ai đó để nói vài câu chuyện phiếm. Nhưng khi gọi cho bất kỳ bạn bè nào thì họ cũng đang bận. Và rồi dần dần, khi tôi muốn gọi cho ai đó, tôi lật danh bạ và nhận ra chẳng thể gọi cho ai cả. Tôi tắt điện thoại và bật chiếc máy nghe nhạc, cố ngủ đi cho yên chuyện. Tôi hiểu được cảm giác của những ngày tôi đau khổ, mệt mỏi, có lúc là sợ hãi tới mức cảm thấy việc tiếp tục bước đi, làm những thứ mình làm hàng ngày cũng thật khó khăn, những lúc tất cả những gì tôi muốn là lên xe về nhà ngay bên gia đình, nhưng lại chẳng thể làm thế. Những lúc tôi trống rỗng và chợt nhận ra nếu tôi không thể tìm ra điều gì mình thực sự có thể đam mê và sống vì như tình yêu của Mikage với bếp thì chắc tôi sẽ không thể sống tiếp nổi. Và những lúc muốn khóc thật to như một đứa trẻ nhưng nước mắt lại chẳng thể rơi ra.

Bỏ qua dòng suy nghĩ mông lung, quay lại với hiện tại lúc này, tôi đang đứng trên chiếc xe buýt và lúc đó, tôi cảm nhận được cảm giác thực sự muốn xuống xe và đi bộ trên phố. May mà nước mắt tôi chưa chảy ra rõ ràng như Mikage. Đi bộ dọc con đường trong không khí lạnh thế này khiến tôi cảm thấy dễ chịu và bình tĩnh hơn nhiều. A, đó là lý do tại sao tôi thích mùa đông đến vậy. Về mùa hè, thời tiết thường khiến tôi khó bình tĩnh nổi và thường suy nghĩ tiêu cực hơn. Mà cuối cùng tôi cũng xuống xe và đi bộ thật, mặc cho căn bệnh đau đầu có nguy cơ tái phát. Khí lạnh có thể giúp tôi làm nguội cái đầu, xua đuổi những suy nghĩ tiêu cực và nỗi sợ lớn nhất của tôi, thứ ám ảnh tôi hàng ngày. Niềm hạnh phúc của cô bé kia khiến tôi cảm thấy buồn khi nghĩ tới chính mình. Lũ trẻ con thường mong mình lớn nhanh. Còn khi thành người lớn họ lại muốn trở lại những tháng ngày tuổi thơ đã đi qua. Con người thì luôn tham lam như thế, không ai bằng lòng với những gì họ đang có, dẫu sao đó cũng là cách để thế giới này tiếp tục phát triển. Nhưng có lẽ con người nên biết cách trân trọng những gì họ đang có hơn là đợi mất nó rồi mới nhận ra nó quan trọng thế nào. Nói là vậy, nhưng dù biết vậy mà con người vẫn chẳng bao giờ chịu làm vậy. Có lẽ đó là lý do “cô ấy” ghét họ. Nhưng, có cho tôi là kẻ kiêu ngạo đi nữa, tôi vẫn tự thấy mình là kẻ biết trân trọng cái gì đang có. Khi còn là một đứa trẻ, tôi chẳng bao giờ mong mình mau lớn. Khi được đi học, tôi chẳng bao giờ muốn nghỉ học. Nhưng sao tôi vẫn mất chúng nhỉ? Tôi vẫn phải lớn. Ừ, vì việc lớn lên có một ý nghĩa nào đó. Nhưng nó vẫn quá nhanh với tôi.

Tôi lại nhớ tới Mikage. Trong truyện, khi nhận ra nước mắt đang rơi, cô bước xuống khỏi xe buýt và bước đi trên đường nhưng lại ngã khuỵu xuống và khóc ầm lên, và rồi được cứu khi nghe thấy “tiếng của bếp”, thứ đó như cứu vớt cô và khiến cô vui vẻ trở lại. Tôi biết khóc lên như thế, như Mikage gọi là “khóc cho ra khóc”, thì mới có thể trút hết nỗi lòng và cảm thấy dễ chịu hơn. Nhưng tôi lại không thể làm vậy. Tôi ngăn dòng nước mắt cho chúng chảy ngược vào trong. Bởi vì, tôi biết rằng, nếu tôi khóc như cô, sẽ chẳng thứ gì có thể cứu lấy tôi và ngăn tôi lại được.

Sou, 13/2/2014

Read Full Post »

Dọn sách

Nếu nói con người giống như một cái máy và não của họ giống như một thứ ổ cứng thì cũng đúng. Mọi người vẫn nói thế. Thực ra so sánh vậy chẳng sai, các chương trình hoạt động của con người đều lưu trữ trong cái ổ cứng đó. Nhưng tôi thích so sánh trí nhớ hay ký ức với một cái tủ sách hay thư viện hơn. Đơn giản vì tôi thích thư viện. Và ai biết cách sắp xếp đống sách trong cái thư viện của họ thì họ sẽ dễ dàng tìm ra chúng hơn. Cậu ấy hơi lộn xộn nên mỗi lần tìm tài liệu thì cũng khá mất thời gian đấy. Nhưng cậu ấy sắp xếp các thứ theo rất nhiều kiểu phân loại để tìm được chúng. Có điều, kiểu phân loại hay dùng nhất chắc là phân ngành. Thỉnh thoảng cậu ấy tìm chúng và nói: “À, cái này là vật lý, à, mình đã học nó hồi lớp mười, à, cô giáo đã lấy ví dụ là…” Cũng được chứ nhỉ? Đôi lúc tôi thấy cậu ấy nhét vào kệ một đống giấy tờ, rồi sau vài ngày hoặc vài phút đã bỏ chúng đi. Cậu ấy bảo đó là cách lọc nhanh. Ngay khi cần và sau khi hết cần thì bỏ đi luôn. Thật ra mỗi người có không gian thư viện khác nhau, có người có phòng lớn, có người có phòng siêu nhỏ. Nếu có một cái thư viện không đáy như Naoki trong Jisei không biết có phải tốt không. Thực ra không tốt cho lắm, vì con người có thể quên nên họ mới có thể sống. Nếu nhớ mãi một nỗi đau thì họ sẽ không thể nào lành nổi. Thường thì con người điều khiển cái thư viện của họ khá tốt. Họ giữ những gì cần nhớ và bỏ những gì muốn quên. Nhưng cũng có lúc họ không điều khiển được. Họ không thể bỏ đi được những thứ muốn quên dù có cố thế nào đi nữa. Và điều đó khiến họ phiền lòng. Đôi lúc họ lại quên mất những thứ không được phép quên hay không nên quên. Và điều đó khiến người khác phiền lòng.

“Bà nội không nhớ ra tớ.”

Có lần cậu ấy nói thế với tôi. Mặt cậu ấy lạnh tanh nhưng con thỏ bông kia lại khóc. Tôi nhớ nó bằng bông và không có nước mắt.

“May quá, ông ngoại vẫn nhớ tớ.”

Lại có lần cậu ấy reo mừng với tôi như một đứa trẻ dù trước mặt người khác, cậu ấy vẫn tỏ ra bình thản.

“Tớ rất hay quên.”

“Thì sao? Cậu sẽ không quên mất tớ đấy chứ?”

“Tớ cũng không biết. Mà nếu sau này về già tớ quên mất con cháu tớ thì chúng sẽ rất buồn phải không?”

“Ừ. Tớ nghĩ vậy. Vì nếu cậu quên tớ, tớ cũng sẽ buồn.”

“Vậy thì tốt nhất là không nên có con cháu gì cả.”

Sao cũng được. Nếu cậu sợ điều gì thì đã có tớ ở đây rồi. Với lại, cậu có nghĩ cậu sống được tới lúc cậu quên mất họ không?

Shiro, 19/1/2014

Read Full Post »

Đắng

Người bạn thân ở xa gửi cho tôi một túi trà. Và tôi bắt đầu thử pha nó. Vị của nó khiến tôi thấy đầu óc tỉnh táo và dễ chịu hơn nhiều. Tôi bắt đầu nghĩ có lẽ sau này phải thức khuya chạy bài thì tôi sẽ dùng nó thay cho cà phê. Đương nhiên tôi cũng thích cà phê, nhưng nó không tốt lắm cho sức khỏe của tôi. Vị của loại trà này khá dịu và nó có mùi thơm dễ chịu. Thực ra, tôi nghĩ hầu hết những thứ thế này mọi người sẽ kêu là đắng. Như món cà phê nguyên chất tôi thường uống khi một người bạn cùng lớp tôi thử cô ấy đã kêu là nó đắng khủng khiếp. Hay mướp đắng, ngải cứu… những thứ tôi thường thích ăn (nhưng dạo gần đây tôi ăn ít hơn vì chúng không tốt cho huyết áp). Thực ra những thứ đó ban đầu có lẽ mọi người sẽ thấy đắng thật, nhưng ăn một lúc sẽ thấy chúng ngọt, hoặc khá ngon. Miễn là bạn dám ăn và ăn đủ nhiều để hiểu chúng. Nghĩ hơi kỳ lạ, nhưng có vẻ giống cuộc đời, phải không? Nếu bạn vừa cho chúng vào miệng và kêu: “Đắng quá!”, nhè chúng ra, bạn sẽ chẳng bao giờ nếm được vị ngọt hay ngon của chúng.

Sou, Thứ sáu 10/1/2014

Read Full Post »

Older Posts »