Feeds:
Posts
Comments

Cái này viết cũng lâu rồi. Ngay sau hôm đi xem về (tức là ngày 15). Post lại lên đây để khi nào tìm lại cho dễ thôi.

——————————————
Cảnh báo: cái này giống cảm nhận hơn là report =)))

Vì nó rất dài nên nếu lười đọc hãy skip đến đoạn cuối. Vì điều quan trọng nhất mình muốn nói nằm ở phần cuối :)) (đoạn được cách riêng ra ấy)

(đáng ra mình phải type cái này từ hôm qua nhưng hôm qua không kiếm được chỗ nào để ngồi type.)

Thiệt ra mình muốn type cái này càng sớm càng tốt trước khi mình quên mất rất nhiều chi tiết. Điển hình là giờ mình quên cũng hơi bị nhiều rồi. Phần lớn là mấy đoạn độc thoại của Revo (vì ổng nói nhiều quá =)))

Trước tiên, lý do tại sao bạn nên đi coi live của SH hay LH. Không chỉ vì nó rất thỏa mãn phần nghe và phần nhìn, nghe nhạc và ca sĩ hát còn hay hơn cả nghe đĩa, mà vì dù Revo hơi điêng điêng nhưng phải công nhận lão rất biết cách tạo không khí. Khi đi xem live của SH hay LH, bạn sẽ có cảm giác như mình là một phần của cái live đấy. Không cần lời giới thiệu dài dòng nào ở đầu. Khi live bắt đầu thì nhạc sẽ nổi lên. Và khi nhạc nổi lên một cái thì toàn bộ mọi người trong khán đài sẽ tự động đứng dậy, vẫy tay cánh tay đeo vòng cảm ứng theo nhạc (theo đúng điệu nhạc). Thật ra những người đi nhiều rồi thì còn biết các động tác khác như động tác động tác “thế giới” trong theme of linked horizon nữa. Mình thì không biết nên mình bắt chước mọi người thôi. =))). Mặc dù mỏi tay và mỏi chân đến thế nào thì mình cũng không thể ngừng được vì tất cả mọi người đều không ngừng. Và đứng từ trên cao nhìn xuống nó rất đẹp vì nhìn đều vô cùng… và ánh sáng từ vòng tay cảm ứng phát ra thay đổi theo đèn trên sân khấu nên sẽ có cảm giác rất đẹp. Ví dụ như ở bài 14 moji no dengon, khi chị Eiko hát ở đoạn đầu trên màn hình chiếu cảnh thanh bình ở đầu SnK, có mấy bông hoa xanh rất đẹp(nếu ai còn nhớ =))), thì đèn cảm ứng trên tay mọi người cũng sẽ phát ra ánh sáng màu xanh saphire, nhìn như một cánh đồng hoa đấy vậy :)). Đến đoạn mà Carla sắp chết, nhưng là đoạn nhạc nhẹ và da diết, tất cả sẽ đổi sang màu trắng, và nó giống 1 cánh đồng hoa màu trắng dưới khán đài. Lúc đó mình thực sự rất cảm động. Đến đoạn seisen no yokohama =))), cái này ai xem dvd nhiều chắc biết rồi, đèn sẽ tắt 1 bên khán đài giống như đang chia làm 2 bên quân vậy. Mà Revo sẽ không để dân tình phải đứng vẫy tay cả buổi liên tục đâu :)). Sau 2 hoặc 3 bài ổng sẽ ra nói mấy câu gì đấy, lúc đấy mọi người có thể ngồi để giữ sức cho bài tiếp.

Tiếp theo là sơ lược trình tự ngày hôm qua:
Part 1 sẽ hát từng bài trong album Shingeki no kiseki. (phần này mình nghĩ nó sẽ được cho vào DVD đầy đủ nên mình sẽ không spoil =))). Có điều phần này Revo hát nhiều hơn mình tưởng =)).

Lâu lâu lão lại làm vài trò điêng điêng. Ví dụ như:

– Kêu con dân đan tay vào nhau và chắp tay cầu thần trong khi các chị trên sân khấu hát kami no hikari. Lão bảo con dân khi làm động tác này hãy nghĩ đến một điều ước, hay một ai đó quan trọng với mình. Sau khi xong lão bảo: “các bạn đã cảm nhận được ánh sáng của thần thánh chưa bla bla, nói chung là chưa biết điều ước có thành hiện thực không. Mà sẽ có một vài fan chắc ước cho Revo được hạnh phúc chẳng hạn (mịa, tự luyến thấy ớn =)))). Đoạn này khán đài cười như điên =))). Nhưng chỉ cần nghĩ tới người mà các bạn trân trọng nó đã là một phép màu rồi…(giản lược vì cháu quên rồi)”. Revo giải thích thêm là hành động đan tay như vậy tạo lên một mối liên kết (tsunagari) mà cái “liên kết” chính là cốt lõi của Linked Horizon (Link mà :))). Và các bạn chính là một mắt xích (kusari) trong chuỗi liên kết đó. Mỗi người bạn đã đan tay là một mắt xích liên kết với bạn nên hãy trân trọng cả những người đó. (actually 2 đứa anh đan tay là 2 đứa anh éo quen =))).

– Đoạn chuẩn bị hát bài shinzou wo sasageyo. Trước tiên Revo sẽ dạy mọi người cách làm động tác shinzou wo sasageyo. Lão còn phởn tới mức hát bài shinzou wo sasageyo với lời bài hát là cách làm động tác này =))). Sau đó vào bài thật thì mọi người cùng làm đúng như thế.

Sau khi kết thúc part 1, lão dọa cho dân tình một phen hết hồn vì tưởng hết rồi. Nhưng actually dân tình kêu cho vui chứ ma nào cũng biết là chưa hết đâu.

Part 2 là part quen thuộc mà chỉ có đi xem live bạn mới được xem đủ thôi. Vì lên DVD nó sẽ cắt ghép các ngày khác nhau. Đấy là phần hát lại các bài cũ :)). Khách mời của hôm qua là Joelle, Rikki và Ceui.
Theo trí nhớ của mình thì phần này bài đầu tiên chính là theme of linked horizon.
Sau đó Ceui sẽ hát Kaze no yukue
Rồi Manami sẽ hát bài Utsukushiki mono. Giọng Manami khỏe hơn giọng Yuuki nên tạo một cảm giác hơi khác một chút.
Đoạn tiếp theo mình không nhớ thứ tự, nhưng đại loại có những bài sau:
– Eru no shouzou, bản này do Fukunaga Misaki hát. Và tông của chị Misaki tạo một cảm giác mạnh mẽ khác so với những bản trước đó.
– Kimi ga umaretekuru sekai do Eiko hát. Bài này đặt vào hoàn cảnh của Carla và Eren hợp một cách bất ngờ =)).
– Joelle hát Hana ga chiru sekai. Tất nhiên nội việc nghe Joelle hát live thôi cũng làm mình cảm động phát rồi =))). Sân khấu ở đoạn này sẽ chiếu đèn 3D như có mưa trên sân khấu một chút. Cái này cũng khá quen thuộc trong các live trên DVD rồi. Nhưng ngồi trong khán đài cảm giác vẫn thật epic…
– Utsurona tsuki no shita de do Rikki hát. Hôm qua giọng Rikki hơi lạ.Mình không biết do Rikki có vấn đề về sức khỏe hay là cố tình hát kiểu đấy cho hợp với cảm xúc nữa.
– Ngay sau đoạn cuối của bài trên thì bất ngờ chuyển qua tatakai no hateni. Bài này là instrumental nên chỉ có dàn nhạc chơi thôi, và lấy 2 guitar, 1 bass bên dưới làm chủ chốt :)).
– Đoạn gần cuối Sasha bước ra, nói vài câu hài hài và hỏi: tụi bây có biết hướng đông ở đâu không? Rồi ổng chỉ vô phía sân khấu bảo là: Hướng đông ở đây này. Vậy, ta sẽ tiến một bước về hướng tây và bắt đầu cuộc chinh phạt. Đến đây thì seisen no yokohama arena bắt đầu =))). Đoạn này là mix của 2 bài arasoi no keifu và shinryaku suru mono sareru mono. Khác với các live khác trước, thay vì chỉ có 4 người hát chính. Lần này tất cả các utahime đều sẽ hát chính. 6 chị ở bên dưới chia làm 2 bên. ở bên trên Manami và Mami hát đoạn của Layla cùng Revo.
– Sau đoạn này là đoạn giới thiệu member.
– Sau cùng là một đoạn truyền thống, tất cả mọi người cùng hát một bài. Bài lần này là seishun wa hanabi no youni (nhạc hơi giống guren no yumiya nên ban đầu mình nhầm thành guren), đèn trên tay sẽ nhấp nháy màu nhìn như phóa hoa. Vì bài này là pháo hoa (hanabi) mà =))).
– Cuối cùng sau khi kết thúc thì khán giả ở ngoài hát shinzou wo sasageyo.

– Điều thú vị ở part 2 này là cứ sau 2 bài Revo sẽ nói về việc Revo đã phối lại bài hát thế nào so với bản cũ. Cái này chắc không lên DVD đâu =)). Ví dụ như ở bài kimi ga umareteku sekai, Revo nói ổng đã cho thêm tiếng trống vào, tại vì đây là một trong những bài đầu tiên của Sound Horizon, Revo đã viết nó từ hơn 10 năm trước rồi, nên nó sẽ tạo một cảm giác xưa cũ, khi đưa tiếng trống vào bạn sẽ cảm nhận được một cảm giác như cái gì đó vọng lại từ xa xưa.
Hay ở bài utsuro na tsuki no shita de, có đoạn 2 người gặp nhau, đây là lúc thế giới được sinh ra, cho nên đoạn 2 người gặp nhau ở trong bài này sẽ có tiếng violin nổi lên.

– Lúc Revo bảo hình như hơi nhiều bài của Sound Horizon rồi, đây là live của Linked Horizon cơ mà, các bạn thấy có nên cho Sound Horizon vào tiếp không? Cái bạn nam ngồi cạnh mình đã hét lên: Yatte!! rất to mà thím Revo đứng trên sân khấu còn nghe thấy =))). Dù tụi này ngồi xa tít.

– Khi Revo bảo bài sau sẽ là bài cuối. Cả khán đài: ế!!! đầy phản đối. But Revo be calm and: “chúng mày có “ế” thì cũng không có cách nào đâu” =)))) Theo lời Revo thì đây là buổi biểu diễn kết thúc cho live của Linked Horizon lần này. Nên nó đã dài hơn so với bình thường rồi. Và tất nhiên vẫn câu cũ, tour kết thúc không có nghĩa là LH hay SH sẽ kết thúc. Tất cả sẽ vẫn còn tiếp tục :))

———————————————-
Cuối cùng, dù Revo bị điêng, bị tự kỷ, hay làm nhiều trò vớ vẩn, tự tin phát khiếp. Nhưng mình vẫn phải công nhận là thằng cha này rất có tài diễn thuyết :)). Có 2 đoạn ổng nói mà mình thật sự rất cảm động.

Đoạn đầu tiên là khi giải thích về bài Shinzou wo sasageyo. Đoạn này Revo nói rất hay, nhưng mình không nhớ hết nên mình chỉ viết lại theo trí nhớ của mình thôi. Và chắc chắn các câu có bị xáo trộn thứ tự vì mình không nhớ rõ lắm cái nào trước =))). Revo có nói: “Như các bạn đã biết thì tôi bắt đầu từ comiket. Trải qua một quãng thời gian rất dài đến bây giờ. Trong thời gian đó, đã có nhiều lúc tôi muốn bỏ cuộc, nhưng nhờ sự ủng hộ của các bạn mà tôi đã đứng ở đây. Có rất nhiều thứ trong đời chúng ta thấy khó vượt qua, có nhiều lúc ta muốn bỏ cuộc, nhưng thật sự lại không muốn từ bỏ tí nào. Nhưng cũng có rất nhiều lúc mà ta bắt buộc phải từ bỏ một cái gì đó. Nhưng bạn đang đứng ở đây ngày hôm nay, tức là bạn đã vượt qua tất cả những điều đó để sống tới ngày hôm nay. Đấy mới là điều quan trọng…”

Tiếp theo ở đoạn cuối. Khi phát biểu kết thúc. Revo có nói: “Lúc nãy khi tôi nói đây là bài cuối, các bạn đã “ế”, đấy là để thể hiện cho sự cô đơn. Vì cuối cùng thì cuộc vui gì hay cái gì cũng phải kết thúc. Và lúc nó kết thúc thì con người thấy cô đơn là điều tất yếu. Như chúng tôi sau bao nhiêu ngày tập luyện và cố gắng suy nghĩ làm sao để cho các bạn một buổi concert đáng nhớ nhất. Giờ concert kết thúc rồi chúng tôi cũng cảm thấy cô đơn vậy. Tuy vậy, như lời Hiver-kun đã nói. “Sự cô đơn đó chính là viên ngọc quý cho cuộc đời của chúng ta”. Cô đơn và đau buồn hoàn toàn không giống nhau. Không ai có thể sống mà không cảm thấy cô đơn cả. Chính sự cô đơn đó là động lực thúc đẩy bạn bước tiếp đến ngày mai. Cũng như tôi, chính sự cô đơn hôm nay là động lực để cho tôi tiếp tục SH và LH. Để hành trình của SH và LH có thể tiếp diễn trong tương lai.”

Advertisements

Tổng kết lại trước là mình thấy đây là một cái concert đáng đi xem, không phí tiền tí nào. Trừ phi bạn chịu không nổi nhạc của Sekaowa =))). Bình thường với những nhóm chơi nhạc nhẹ thì phải yêu thích nhạc nhóm đó bạn mới đi nghe được. Còn với Sekaowa chỉ cần biết vài bài thôi là có thể thưởng thức live 1 cách mãn nhãn vì nó còn có phần nhìn và phần khuấy động sân khấu nữa. Chắc tại thế nên các gia đình cho con nhỏ đi theo nhiều =))).

Trước tiên cho mình kể chuyện riêng tư tí, đó là vụ giao thông đi lại khá thuận lợi dù ban đầu mình tưởng mình trễ cmn xe. Xong lại tưởng sẽ về trễ cmn chuyến tàu cuối :). Nhưng cả đi cả về đều không có vấn đề gì. Vấn đề duy nhất là… MƯA. Nói chung mình cảm thấy như đã là ăn đủ 1 tấn mưa của Nagaoka :).

Điều đầu tiên làm mình ngạc nhiên là khác xa với Linked Horizon, hồi mình đi xem concert của LH thì khán giả chỉ toàn gói gọn trong 1 độ tuổi khoảng tầm từ 20 đến 40 thôi. Không có ai là cấp hai trở xuống hoặc người trung tuổi trở lên cả. Nhưng khán giả của Sekaowa đủ các thành phần lứa tuổi giới tính. Không thiếu ai hết. Có cả những cụ già, có cả người ngồi xe lăn, và cả những em bé nhỏ xíu được bố mẹ dẫn đi.

Tiếp theo là về design sân khấu. Phải nói là design đẹp vkl. Lần nào Sekaowa design sân khấu cũng rất đẹp. Đấy chắc là lý do sân khấu luôn ở ngoài trời =)).

Sân khấu đặt trên một ngọn đồi to đùng trong một công viên lớn ở Nagaoka (phải nói thêm là công viên này ở vùng khỉ ho cò gáy nên nó rất rộng). Để đến được phần sân khấu mình phải di một vòng quanh ngọn đồi rộng thấy mịa ấy :). Đi đến gần hết mới thấy hiện ra cánh cổng vòm có chữ Insomnia train. Bên cạnh đó có 1 ông đoàn trưởng là robot đứng vẫy tay chào. Đi qua cánh cổng là rừng cây trong công viên nên thật sự có cảm giác như đang lạc vào khu rừng trong bài Honoo to mori no carnival vậy. Đi một đoạn nữa sẽ gặp khu các quầy bán hàng. Giống như trong một lễ hội người ta mở sạp bán. Ngoài các gian hàng phụ thì có 4 gian chính mỗi cái do một người trong nhóm Sekaowa nghĩ ra. Mình nhớ thì gian đầu tiên là món Ramen của Nakajin. Nghe mọi người trong nhóm nói món này chắc đắt hàng nhất rồi. Tất nhiên rồi, các thím đang ở Niigata, nơi người ta bị cuồng ramen mà =))), hơn nữa lại còn lạnh thấy mịa nữa. Nhưng sự thật thì mình vừa làm bát ramen buổi trưa rồi, nên mình chẳng muốn ăn thêm nữa =)). Bên cạnh nó là quán Fat Bomb, do DJ Love nghĩ ra. Nghe đồn trong này bán Takoyaki, nhưng mình không hề biết =))). Bên cạnh đó là món Rain Parfait của Saori nghĩ ra, mình thích món này nhất, muốn thử lười xếp hàng nên… :). Cuối cùng là quán Cà ri tên gì mình cũng quên rồi, của Fukase. Từ khi sang Nhật mình hết sạch hứng thú với cà ri rồi nên mình cũng chẳng hứng thú gì với món đó lắm =)).

Phần sân khấu chính là phần hoành tráng nhất. Có thể thấy trên hình. Nó là một đoàn tàu nhưng cũng giống như một khu chợ đêm vậy. Có lẽ nó chính là biểu tượng của hình ảnh chuyến tàu khu phố không ngủ. Bên trên đầu có hình thằng hề làm mình liên tưởng tới IT =))). Tất cả mọi thứ đều được làm cho giống như một đoàn tàu. Staff chuẩn bị sân khấu cũng mặc đồ nhân viên tàu che kín mặt như trong bài nào tự dưng mình quên mất rồi. Những cô nàng phụ múa (chỉ xuất hiện 2 lần) cũng mặc đồ design kiểu nhân viên tàu.

Ngồi đợi dài cổ trong cơn mưa thì live mới bắt đầu, sau khi tiếng còi tàu hú lên và ống khói ở đầu tàu phun ra khói, lúc này mới là 6h thôi nên trời còn sáng. Dù vì mưa nên nhìn nó vẫn âm u thấy ớn. Khi có tiếng giới thiệu thì dân tình đã đứng đợi sẵn rồi nhưng một lúc sau cả nhóm mới đi ra và bắt đầu chơi nhạc. List bài hát như sau(theo trí nhớ của mình, có thể mình quên mất bài nào đó hoặc là éo nhận ra bài nào đó =))))

1. Instant Radio.
Bài này là một trong những bài mở màn yêu thích của Sekaowa mà chắc ai cũng biết. Lúc chơi bàn này nhìn mặt Saori có vẻ hơi buồn. Chắc do mưa. Nên phải có đến hai lần trong bài này lúc không hát Fukase lại quay qua nhìn Saori hồi lâu. Có một đoạn, nhớ không nhầm thì trong bài này, giọng Fukase bị khô một chút nên Nakajin đã bè vào để cứu thế =))).

2. Mermaid Rhapsody
Một trong những bài mình thích nhất từ trước. Lúc hát bài này đèn trên sân khấu giống như trong thủy cung vậy. Đây cũng là một trong những bài hiếm hoi có giọng solo của Nakajin =)).

3. Error
Mình cũng thích bài này nhưng chưa có nhiều cơ hội nghe =)). Không có phải mình nghĩ hơi nhiều không nhưng bài này lúc hát đến câu “Khi có thứ cần bảo vệ thì người ta sẽ trở nên yếu đuối”, thì Fukase lại quay qua nhìn Saori =)))). Và lần nào mình xem cái live nào câu này cũng quay qua nhìn Saori =))).

4. Love the warz
Nghe có vẻ hơi lạ một chút, hình như nó được rearrange và mix với 1 bài nào đó khác nhưng mình không nhớ rõ bài kia. Bài này mình chỉ hát theo mỗi đoạn tiếng Anh vì đoạn đầu mình không bắt kịp Fukase =))). À phải, nói chuyện ngoài lề là bài này do Fukase viết lời, những bài do Fukase viết lời. Những bài Fukase viết lời mà không nói về tình yêu thì thường mang cùng 1 ý nghĩa là “tại sao human trên thế giới không thể sống hòa thuận với nhau” =))).

À phải, lúc chơi bài này nhìn mặt Fukase và Saori phiêu như phê cần vậy =)).

5. Rain
Bài này là bài mình thích nhất trong cả live. Lý do tại sao. Vì lúc đó đang mưa rất to, nhưng khi bài hát vừa được cất lên thì đột nhiên mưa tạnh và trời tự dưng sáng lên một cách kỳ lạ. Cảm giác như thể bài hát này trong bản thân nó có mahou thật vậy :D. Lúc đầu mình tưởng mình bị hoang tưởng do lời bài hát. Nhưng hóa ra tất cả mọi người trong live đều nhận thấy điều tương tự. Đoạn sau lúc nói chuyện Nakajin và Fukase cũng nhắc đến vụ thấy mọi người ở dưới kêu hình như trời đang sáng lên. Nakajin còn xin lỗi mọi người vì hát đến câu “cơn mưa đã tạnh” mà cuối cùng sau đó (tức là sau bài hát) mưa vẫn không tạnh =))).

6. Hey ho
Bài này Saori cầm cây arcordion chạy quanh sân khấu nhìn cưng vãi =)).
Bài này dân tình được yêu cầu hát theo nên mình cũng cố sức hét theo =))). Actually chỉ cần hét theo câu Hey ho thôi. Vì chủ ý của bài này chính là nằm ở chỗ mọi người đều cùng phải hát câu đó mà =)).

7. Anti-hero
Mẹ Fukase lấy cái ghế ra ngồi giữa sân khấu like a boss :). Bài nà rap nhanh bỏ mịa nên anh từ bỏ nỗ lực hét theo. À hình như anh có hét theo đoạn điệp khúc. Và tất nhiên vẫn có màn show off kỹ năng piano thần thánh của Saori mà sau màn show off dân tình vẫn vỗ tay rầm rầm. Nhưng lúc đó mình nghĩ sao không có SOS nhỉ? Bài đó show off kỹ năng piano của Saori hơn nhiều =)). À bài này tiếng Anh nhưng trên màn hình éo có đoạn phiên dịch lẫn đoạn lời như bài Love the warz

8. Fukai mori
Bài này tiếng Anh nhưng mà trên màn hình đoạn đầu chỉ có phần phiên dịch thôi, đoạn điệp khúc mới có lời.

Đây là bài kết của phần buổi trưa (hiru) mì cũng éo hiểu sao gọi là phần buổi trưa vì lúc ấy chiều mịa rồi. Sau bài này chuyển qua phần tối (yoru). Mà căn giờ chuẩn vãi.

Phần buổi tối tất nhiên là sôi động hơn. Khi bắt đầu thì cả đoàn tàu bật đèn sáng. Ống khói phun ra một ngọn lửa rất lớn ở dưới sân khấu cũng phun một đống lửa (làm mình tự dưng thấy ấm hơn, nhưng tất nhiên chỉ lúc đấy thôi =))).

9. Honoo to mori no carnival
Đây cũng là một trong những bài mở màn yêu thích của Sekaowa. Và vì cái đoạn đi qua cánh rừng làm mình thấy cảm động hơn hẳn khi nghe bài này =))). Ngoài lề, bài này xuất phát từ một giấc mơ của Fukase về một cái cây lớn.

10. RPG
Bài này có hẳn một đoạn khán giả được yêu cầu hát. Sau đó thím Fukase vẫn nói câu quen thuộc của thím trong mỗi live “iine” nhưng mà các fan vẫn rất vui khi thím nói câu ấy :).

11. Death Disco
Actually hồi nghe audio mình không thích bài này lắm. Nhưng có lẽ trên live phần âm nhạc sống động hơn hẳn nên mình thấy thích hơn =)). Bài này thật ra chủ yếu nghe ba mẹ còn lại show phần nhạc thôi chứ lời có mịa gì đâu =)).

12. Magic
Bài này lúc nào cũng rất là dễ thương =))). Sau cái bài “chết chóc” Death Disco, chọn bài này đúng là rất hợp =)). Bài này có 1 đoạn khán giả được yêu cầu hát. Nhưng mà mình éo thuộc nên mình không hát được =))).

Sau Magic thì DJ Love giới thiệu rằng tiếp theo sẽ là một bài mới.

13. Re:set
Bài này là bài mới. Thật ra mình không nhớ rõ nó thế nào nữa. Chỉ nhớ phần show nhạc của bài này rất nhiều. Và bài này có vẻ mix khó phết.

14. Hakuchuu no yume
Bài này được tiếp nối ngay sau bài Re:set mà không hề được giới thiệu trước. Nhưng nó được mix một cách rất hợp với bài trước như kiểu nếu không biết sẽ tưởng hai bài này là một :). Và cái bài này có 1 đoạn dài chỉ có mỗi chữ “asa” và chữ “yoru” =)))).

Sau bài này thì sân khấu tắt ngóm. Biết tại sao không? 🙂 Bởi vì sau đó mẹ Fukase xuất hiện ở làn đường ngăn cách hai khán đài và bắt đầu hát và nhảy bài:

15. Monsoon Night
Fukase biến mất khỏi sân khấu. Xuất hiện trên làn đường ngăn cách giữa hai phần khán đài cùng một đám trai phụ múa mặc đồ như xác ướp (lúc đoạn đầu mình có thấy 1 trong số mấy thằng đó đi lại giữa các hàng ghế, còn tưởng khán giả nào bị làm sao ở mặt =))). Công nhận Fukase cũng ghê. Trời mưa to vãi đạn. Nhảy trong mưa thế không sợ ốm hả má =))). Ngộ cũng chạy ra hóng như bao người nhưng không nhìn được vì bị cái khu lều ở giữa che 🙂

Lúc trở lại sân khấu Fukase có nói về vụ này. Ổng còn đùa đấy không phải ổng đâu. Rồi còn bảo có đoạn ổng bị ngã, dân tình giơ máy lên chụp ảnh bảo “ngã kìa”. Ổng kêu: “Mấy người thật là, đã đến cái thời đại mà đến cả đang nhảy bị ngã một cái thôi cũng không được tha thứ nữa rồi hả?” =)). Rồi ổng bảo ổng sẽ cố gắng tập luyện =)).

-> Cái này bạn mình đã đính chính lại đầy đủ là Fukase bảo là: tui nói thiệt đó chứ không phải là người khác đâu, dù cái mặt giống tui ở Nhật nhan nhản nên mọi người có thể nghĩ là tui thuê người khác, nhưng mà là tui thiệt đó.
Với lại đoạn té thì thiệt ra Fukase chưa có té, mà ổng đang nói là ổng rất lo lắng khi nhảy mà trời còn mưa, ổng sợ bị té, nếu mà bị té chắc chắn tất cả mọi người sẽ giơ máy ảnh lên chụp rồi up lên mạng xã hội đúng không, giờ sống khó quá bị soi mói quá chừng =))).

16. Rafureshia
Mình không rõ bài này tên tiếng Anh là gì vì chưa thấy tên của nó bao giờ, chỉ thấy katakana thôi. Nhưng mình đoán nó là Raflesia, tên của một loài hoa ăn thịt. Bài này không có lời gì hết, chỉ có nhạc thôi. Và chỉ có 3 mẹ trên sân khấu chơi thôi. Chắc là để chờ thằng cuối cùng vừa nhảy xong quay lại sân khấu 🙂

17. Stargazer
Khi Fukase vừa quay lại sân khấu thì bắt đầu chơi bài này. Mình thề là khi nghe bản audio mình chả thích cái bài khỉ giời này tí nào. Nhưng khi nghe nó ở live thì nó trở thành một trong những bài mình thích nhất trong cái live này. Tại sao? Bởi vì xem live bài này như xem một màn trình diễn ánh sáng vậy. Đẹp vkl =))). Nói thật mình thấy nó có màn trình diễn đẹp mắt nhất cái concert =)))

18. Starlight Parade
Tất nhiên là ai mà không biết bài này =)). Cho nên trong bài này mọi người hát theo rất hăng. Và bài này chính là bài cần cái Starlight ring nhất mà vì mình tưởng nó không phát sáng được nên mình đã éo mua… 🙂

19. Dragon Night
Lúc sang bài này, Fukase bảo đây sẽ là bài cuối. Sau đó thì Saori cũng rời khỏi cây piano và cầm cây arcodion chạy quanh.
Và nó cũng là bài dân tình hát theo nhiều. Of course, nhớ không nhầm có đoạn khán giả được yêu cầu hát luôn. Khổ nỗi đến giờ mình vẫn chưa thuộc bài này. Cho nên câu được câu mất =)))

Sau khi hết bài, mấy thím đi vào. Đèn để ở chế độ chờ và dân tình phải chờ rất lâu. Đám fan bắt đàu hát starlight parade, làm mình có cảm tưởng mình đang đi họp cái hội thánh đức chúa nào đó. Mưa thì to, dân tình thì hát như con chiên chờ đức chúa xuất hiện. Một cảm giác vô cùng awkward… 🙂

Sau đó mấy mẹ cũng ra thiệt và hát thêm có hai bài thôi.

20. Piero
Bài này Saori vẫn cầm cây arcodion chạy quanh. Lần nào Fukase hát đến câu “ganbatte”, Saori cũng giơ nắm tay lên vẫy vẫy mọi người như động tác cổ động thiệt. Nhìn cute vãi =))).

21.Fight Music
Bài cuối cùng thật sự =))). Bài này dân tình quay cái khăn rất nhiệt tình. Mình éo có khăn nên mị… quay tay.. 🙂

Đoạn cuối có bắn ruy băng và lửa và bắn pháo hoa nữa. Lúc bắn pháo hoa mình phấn khích quá nên có la lên chút =))).

Sau đó cả band đi vòng qua bên này bên kia sân khấu, chào tạm biệt khán giả rồi đi vào. Hết buổi diễn.

Ngoài lề:
– Giữa live có vài đoạn nói chuyện nhưng mình không nhớ hết.

Có một đoạn nói chuyện năm năm trước Sekaowa cũng biểu diễn ở đây. Hôm đó trời cũng mưa và còn mưa bão to tới nỗi suýt phải hủy. Lúc đó mình nghĩ: ai bắt các mẹ đòi tổ chức ở chốn mưa bão này, còn chọn thời gian nó nhiều mưa nhất.. 🙂

Đoạn nói chuyện về các hàng quán của các thành viên. Các thím nói do trời lạnh nên món ramen của Nakajin bán được nhiều nhất. Saori nói món Rain Parfait của Saori ế nhất vì lạnh quá. Nhưng dân tình giơ tay là có ăn món đó rất nhiều, Saori nói cám ơn mọi người và kêu mọi người đừng bị cảm nhé. Cute vãi luôn =))). Nakajin bảo ramen là nhất vì cả nóng và lạnh đều ăn được hết. Fukase có vẻ ếu tin =))). Fukase hỏi lại là: “mày ăn ramen lúc nóng hả?” Và Nakajin ừ như thể đó là điều rất bình thường. Và nói thật thì mình cũng thấy chắc là bình thường thật. Hồi đó mình cũng ăn ramen khi trời nóng và vẫn thấy nó ngon vãi chưởng mà =))).

– Thiệt ra đi xem live mình có thể hiểu tại sao thường thì fan ruột của Sekaowa sẽ thích Fukase nhất. Vì thằng cha này có một cái gì đó rất là rù quyến khi hát live =))). Nhưng mà mình éo phải fan ruột nên mình thích Saori nhất =)). Saori như bị cây piano ám vậy. Lần nào chị cũng rất phiêu. Nhưng lúc cầm cây arcodion thì rất cute =)). Còn Nakajin không chỉ là gương mặt extrovert duy nhất của cái nhóm tự kỷ này mà còn biết chơi rất nhiều loại nhạc cụ. DJ Love là người tạo không khí cho buổi biểu diễn. Khi nào mình không biết nên làm gì thì mình toàn nhìn ổng mà làm theo =)). Ngoài lề, nghe mọi người trong nhóm nói DJ Love là người am hiểu âm nhạc nhất nhóm. Chắc ổng làm nhiệm vụ mix nhạc.

– Có một cái làm mình hơi bất ngờ đấy là phần Encore hơi ít (có mỗi hai bài). Hóa ra thường thì phần Encore của các nhóm sẽ ít thế thôi. Chỉ có SH/LH là hay có encore nhiều hơn so với các nhóm khác rồi. Mà hôm mình đi xem live của LH đó là buổi cuối nên còn được thêm so với các live khác của LH nữa nên mới thấy phần encore dài thế, dài gần bằng phần hát chính luôn =))).

– Nói đi nói lại, giờ mình vẫn thấy cái live này đẹp như một giấc mơ Giống như lạc bước vào cái công viên giải trí như trong bài honoo to mori no carnival vậy. Maybe nó chỉ lừa được trẻ con thôi nhưng vì mình thì vẫn não forever trẻ con thôi nên mình vẫn thích lắm =)).

Một bản nhạc

Mới đầu tháng mười một nhưng cả thành phố đã rục rịch chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh. Không chỉ với những người thờ phụng một vị chúa hay thần nào đó, mà đối với tất cả mọi người thì đây vẫn là ngày lễ rất quan trọng. Điều quan trọng đối với hầu hết các phù thủy là có thể tổng kết được phép thuật của mình đã phát triển trong một năm ra sao dựa vào việc tạo ra một món đồ nào đó được đặt hàng, hoặc chỉ đơn giản là một món quà tặng.

Cửa hàng bánh nơi Eda làm thêm cũng không thể bỏ lỡ dịp này. Ngoài việc cố gắng nghĩ ra thật nhiều mẫu mới lạ, cô chủ cửa hàng đã tạo ra một cây thông thật to đẹp với những trái thông màu vàng bạc lấp lánh rụng đầy gốc cây vào cuối ngày, biến mất, rồi sáng hôm sau lại mọc lên trong tán cây. Một chút tuyết rơi trong tủ bánh kem khiến cho cái tủ nhìn như một vùng đất thần tiên. Nghe nói cô chủ đã thuê một phù thủy tuyết tạo ra nó. Và chắc các kiểu trang trí sẽ còn thay đổi nhiều nữa từ giờ cho đến giáng sinh

Sáng hôm đó, trong khi Eda đang yêu cầu chiếc thiệp giáng sinh và tờ giới thiệu bánh trong cửa tiệm thôi cãi nhau mà hãy ngoan ngoan đi vào trong phong bì thư để gửi cho một vị khách quen, thì bà Joanne, vị phù thủy hoa làm nhiệm vụ cung cấp hoa hàng ngày cho cửa tiệm, đem đến một bức tranh thật đẹp. Chồng bà, một phù thủy màu sắc, chính là tác giả của bức tranh. Bức tranh vẽ một người đàn ông đang chơi đàn bên cạnh một cây thông giáng sinh thật to với những chiếc chuông lấp lánh, bên cạnh cây đàn, một bà cụ già đang lắng nghe và mỉm cười dịu dàng với vẻ hài lòng. Eda ngắm nhìn bức tranh với vẻ ngạc nhiên thích thú, bỏ quên mất tờ giới thiệu và tấm thiệp vẫn đang đánh nhau xem ai phải vào phong bì trước. Cô quay lại hỏi bà Joanne:

– Đây là bản nhạc gì vậy bà ơi?

Joanne ngạc nhiên vì câu hỏi của cô gái, bà nhìn vào bức tranh, và có vẻ lúc này mới nhận ra có một bản nhạc ở đây.

– Bà không biết, xin lỗi cháu nhé.

Joanne lắc đầu đầy tiếc nuối sau một hồi suy nghĩ. Mỗi phù thủy chỉ có một khả năng nhất định, bà là phù thủy hoa, nên bà không thể ra lệnh cho các nốt nhạc hát thử cho bà nghe được.

Eda lắc đầu trả lời bà rằng không sao đâu. Bởi vì, cô có thể tự ra lệnh cho các nốt nhạc hát cho cô nghe. Mặc dù Eda chỉ biết một chút về phép thuật âm nhạc, cho nên cô không thể kêu tụi nó hát hay và hát nhanh thành một bản nhạc được, nhưng cô có thể cho tụi nó hát từ từ từng chút. Khi tụi nó bắt đầu cất tiếng hát một cách rời rạc, cô chợt nhận ra đây chính là bản “Những chiếc chuông ngân vang”, một bản nhạc giáng sinh cực kỳ nổi tiếng. Và khi biết bản nhạc là gì cô chợt nhận ra hình ảnh trong bức tranh chính là hình ảnh của vị phù thủy âm nhạc đã tạo nên bản nhạc và bà cụ đã giúp ông nghĩ ra tên cho nó. Nghe nói ban đầu bài hát tên là “Cỗ xe ngựa kéo trên tuyết”, nhưng sau khi bà cụ chủ nhà của ông nghe bản nhạc, bà đã nói nó nghe giống như tiếng những chiếc chuông giáo đường đang ngân vang, cho nên bài hát mới có tên như vậy.

Những nốt nhạc cuối cùng cũng ngừng hát. Và Eda chợt cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì biết được một chút phép thuật của âm nhạc đã giúp cô biết được bản nhạc này, tuy cô không thể chia sẻ niềm vui đó với bất kỳ phù thủy nào trong tiệm, vì tất cả đều chỉ là các phù thủy bánh kẹo. Những phù thủy trẻ luôn tràn đầy tiềm năng. Eda vẫn đang phải học rất nhiều về đủ các loại phép. Và tất nhiên có những phép thuật cô không được dạy ở trường mà phải tự tìm kiếm, như phép âm nhạc chẳng hạn. Cho nên cô chưa biết được mình có thể trở thành phù thủy gì, nhưng những lúc như thế này việc biết cái này một ít, cái kia một ít khiến cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Cảm giác như có thể hiểu được ngôn ngữ của những nốt nhạc kia vậy.

Và buổi chiều khi đi làm về qua cây cầu Bạc Trắng, cô vẫn ngân nga mãi bản nhạc về những chiếc chuông trong đầu.

“Chuông ngân vang, chuông ngân vang,
Ngân vang khắp nẻo đường”

Chiếc ô của Eda

Author: Shiro Sou
Disclaimer: Tất cả nhân vật và bối cảnh trong fic đều thuộc về mình.
Beta: Reismee. (Thanks Rei vì đã beta cho mị =)))

Eda không thích mưa cho lắm, vì đôi giày mẹ tặng cô ngay trước khi tới thành phố này sẽ kêu oai oái mỗi khi bị dính nhiều nước, và cô chỉ muốn đập cho nó một cái lúc nó kêu la như vậy, nhưng cô không thể, vì như thế cả chân cô cũng đau theo. Thật sự bây giờ Eda vẫn chẳng hiểu nó có gì đặc biệt so với đôi giày bình thường khác. Dù vậy, đi rất êm chân nên cô cũng không có gì để phàn nàn cả, trừ lúc mưa.

Còn chiếc ô màu nước của Eda thì vô cùng vô dụng trong trường hợp này, nó không thể che hết cả người cô, và tất nhiên, đôi giày là chỗ chiếc ô khó che phủ hết nhất. Eda cố bước nhanh trong cơn mưa để đôi giày ít bị ướt nhất có thể, hi vọng nó bớt bớt kêu lại, bớt thu hút sự chú ý của người đi đường hơn. Những lúc như thế này, cô chẳng hiểu tại sao mình lại chọn vật dụng phép thuật là một cái ô.

Mỗi phù thủy đều cần một và chỉ một vật dụng hỗ trợ để tạo ra phép thuật của riêng mình. Tuy nhiên, không phải vật dụng phép thuật nào cũng theo phù thủy đến hết đời. Khi bắt đầu vào trường, mỗi phù thủy cần chọn cho mình một vật dụng phép thuật nhưng họ sẽ thay đổi nó khi thấy hướng phát triển phép thuật không còn phù hợp nữa. Ví dụ nếu bạn quyết định trở thành một phù thủy hình ảnh thì chiếc ô sẽ không giúp bạn tạo ra hình ảnh dễ dàng được đâu, bạn cần một cây bút hoặc một chiếc máy ảnh. Một phù thủy có thể thay đổi vật dụng pháp thuật nhiều lần trong đời. Nhưng tất nhiên vật dụng nào càng gắn bó lâu với phù thủy thì càng quen thuộc với phép thuật của chính chủ nhân hơn, phép thuật được tạo ra sẽ thành thục hơn nhiều. Vì thế, phần lớn các phù thủy giỏi cố gắng hạn chế việc thay đổi vật dụng nhất có thể.

Có lẽ Eda đã sai lầm rồi chăng? Chiếc ô là một trong những vật dụng có khả năng đa dạng phép thuật ít ỏi nhất trên thế giới. Khi mới vào trường phù thủy của thành phố Gió Bắc, cô chọn ngay chiếc ô đó. Thành phố Gió Bắc là một trong những thành phố được ngự trị bởi gió. Nói vậy chứ thật ra, Eda thấy nó phải tên là thành phố Mưa mới đúng, vì gần như nó mưa suốt cả tuần, gần như cứ một ngày nắng lại có một ngày mưa. Hơn nữa, có những tuần mưa liên tục không thiếu ngày nào. Cô chọn chiếc ô không phải vì thành phố này nhiều mưa đâu, lúc mới đến cô đâu biết nó sẽ nhiều mưa như vậy. Lúc đó, Eda chọn chiếc ô chỉ vì một lý do rất đơn giản: Cô muốn bay cùng chiếc ô đó. Phần lớn các phù thủy thích các vật dụng bay truyền thống như chổi hơn. Nhưng hình ảnh một nữ phù thủy bật chiếc ô lên và bay vút lên trời sau khi làm xong nhiệm vụ của mình đã in đậm trong tâm trí của Eda ngày bé. Cho nên, cô chọn chiếc ô chỉ vì cô mong một ngày mình có thể bay lên như thế. Đơn giản vậy thôi.

Trời đã tạnh mưa, đôi giày của cô vẫn đang kêu ướt. Eda thu chiếc ô lại cầm một bên tay. Dù cô có quên mang thứ gì thì chiếc ô vẫn là vật bất ly thân. Trời nắng hay mưa hay không có gì đặc biệt để phải che ô, nó vẫn luôn ở bên cô. Vì một phù thủy không thể thiếu vật dụng phép thuật của mình được.

Đây là tập hợp những câu chuyện xảy ra trong cuộc sống thường ngày của Eda, một cô phù thủy trẻ rời ngôi nhà nhỏ ở vùng quê của mình để đến thành phố Gió Bắc học tập trong một trường phù thủy tập sự với mong muốn tìm kiếm được câu trả lời cho câu hỏi mình sẽ trở thành một phù thủy như thế nào. Những câu chuyện trong fic này cực kỳ ngắn, vì chúng chỉ là những chuyện vu vơ mình nghĩ ra trên đường về thôi. Và phần lớn được phát triển dựa trên sự kiện thật sự mình gặp hàng ngày. Mình rất thích Harry Potter, hoạt hình của ghibli và nhiều câu chuyện cho trẻ em khác. Cho nên, có thể thế giới phù thủy trong câu chuyện này sẽ ảnh hưởng một chút của những cái đó.

Con quạ bên sông

Author: Shiro Sou
Disclaimer: Tất cả nhân vật và bối cảnh trong fic đều thuộc về mình.
Beta: Reismee. (Thanks Rei vì đã beta cho mị =)))

Eda vô cùng bất ngờ khi tán cây che phủ trên con đường hàng ngày cô đi về sau giờ làm đã trơ trụi mất một nửa. Những chiếc lá đỏ tươi của cây phong dễ thương, lá vàng rộm như món trứng tráng thơm ngon trong công viên Rẻ Quạt không còn nằm trên mấy cành cây nữa, mà đã rơi lả tả dưới đường sau cơn mưa hôm qua.

Và cơn mưa đó vẫn kéo dài đến tận hôm nay. Eda phải bật chiếc ô màu nước của cô lên. Người ngoài nhìn vào chẳng thể phân biệt được chiếc ô lẫn trong cơn mưa rì rào, nếu nước mưa không nhỏ giọt từ vành ô. Bước qua công viên Rẻ Quạt sẽ đến con đường nhỏ có một quán cà phê màu nâu cũ kỹ và những bông anh thảo mọc dại bên đường. Nhưng bông anh thảo ấy đã qua đời khi trời trở lạnh. Cuộc đời của loài hoa thật ngắn ngủi. Mọi người thường nói hoa thường đẹp vì đời chúng ngắn. Nhưng có thật như vậy không? Không phải là sẽ tốt hơn nếu hoa không bao giờ héo sao? Tiếp nối sau con đường đó là con đường dọc theo bờ sông. Những chiếc lá trên các cành cây hai bên bờ đã biến mất gần hết. Trông đám cây trơ trụi thật cô đơn. Thật ra Eda biết đám cây không buồn đâu, vì chúng đứng cạnh nhau thành cả hàng dài trải tít tắp mà. Và sự thật là chúng đang nói chuyện ồn ào chết đi được. Bọn cây đang phàn nàn về việc cơn mưa làm tấm áo đỏ rực xinh đẹp của chúng bị rụng gần hết. Cô đành đi lên con đường phía trên, cạnh bờ sông, để tránh tiếng ồn của bọn cây.

Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, bên bờ sông lại đến lũ quạ và lũ mòng biển tranh cãi nhau về mấy con cá. Nhiều lúc cô không hiểu lũ mòng biển làm gì ở bờ sông. Rồi chợt nhận ra phần con sông chảy qua thành phố này đã đến gần biển lắm. Cô quyết định mặc kệ chúng và bước tiếp như không để ý. Đột nhiên một con quạ đi bộ từ hàng cây ra sông đi ngang qua trước mặt cô, đến giữa đường, nó ngừng lại và nhìn cô đầy chăm chú. Cô cũng nhìn lại nó với vẻ chăm chú. Mày soi mói gì tao vậy hả? Cô tự hỏi mình có gì dính trên mặt không.

– Con người thật yếu đuối. – Con quạ phán sau một hồi nhìn chằm chằm cô – Mưa có tí mà cũng phải che ô.

Sau đó đi thẳng về phía sông nhập bọn với bọn quạ đang nhặt tép bên bờ, để lại Eda với vẻ vừa ngơ ngác vừa muốn nổi quạu. Cô ngước nhìn chiếc ô của mình và những giọt nước đang dội ầm ầm vào nó như muốn chọc thủng cái ô.

– Mưa… bé tí… hả?

Switch

Khi cậu ấy còn nhỏ, chúng tôi có một giao ước.

Ngày cậu ấy còn nhỏ, bố mẹ cậu ấy thường đi làm. Vì vậy, cậu rất hay phải ở với nhà ngoại. Những tối đó, lâu lâu cậu ấy lại khóc lóc vì nhớ bố mẹ. Thật là một đứa trẻ mít ướt. Vì vậy, tôi đã đặt ra một giao ước để bảo vậy cậu ấy. Vì tôi không thể chiếm toàn bộ được. Nên tôi muốn cậu ấy chia cho tôi một nửa ngày.

Cậu ấy đồng ý.

Và thế là buổi sáng là của tôi. Buổi tối là của cậu ấy.

Dù như thế thì đến tối cậu ấy vẫn lại ngồi khóc thôi. Nhưng ít ra buổi sáng mọi người đều nhìn thấy một đứa trẻ đùa nghịch và hay cười, vô tâm. Và như thế, tất cả mọi thứ đều ổn. Ít nhất tôi sẽ không để con người nhìn thấy mặt yếu đuối của cậu ấy. Cứ để chúng nghĩ rằng cậu ta là kẻ vô tâm thì mọi thứ sẽ ổn thôi.

Cho đến một ngày cậu ấy cũng không còn khóc nữa.

Và rồi cũng kết thúc những ngày cậu ấy phải thường xuyên ở dưới nhà ngoại. Cậu ấy nói với tôi rằng kể cả khi bố mẹ ở nhà thì chỉ cần ở nhà cậu ấy sẽ cảm thấy căn nhà đang bảo vệ cậu ấy, và cậu ấy sẽ không khóc nữa.

Mặc dù vậy, tôi vẫn thấy được những cơn ác mộng đó.

Chúng chưa bao giờ rời bỏ cậu ta.

Cơn ác mộng bị bỏ lại.

Cậu ấy hỏi tôi làm thế nào để ngăn cơn ác mộng đó.

Tôi trả lời.

Just let it be.

Đừng từ chối nó nữa, nó là một phần của cậu mà.

Shiro, 2017/10/24