Feeds:
Posts
Comments

Archive for the ‘Linh tinh’ Category

Tự mãn

Thứ áp lực nào có thể khiến bạn không thể chịu đựng được nhất?

Đối với tôi đó chính là khi tôi nhận ra mình xấu xí đến nhường nào. Thật ra tôi vẫn luôn nhận thức được điều đó. Nhưng rồi sống trong ánh sáng quá lâu làm tôi đột nhiên quên mất, và tưởng rằng mình tốt đẹp lắm. Có một nghịch lý rằng kẻ sống trong bóng tối luôn mưu cầu ánh sáng. Nhưng càng đến gần ánh sáng thì hắn càng nhận ra sự xấu xí của bản thân. Nhưng rốt cuộc thì hắn vẫn mưu cầu ánh sáng, cho nên, hắn vẫn cố bám víu lấy thứ ánh sáng đó.

Khi ở trong ánh sáng quá tươi đẹp, đột ngột hắn ta nhận ra sự xấu xí của chính mình. Hắn không thể oán trách bất cứ ai về tội lỗi hắn gây ra vì rõ ràng đó chính là tội lỗi của hắn. Vào khoảnh khắc đó, con người vỡ vụn và rồi hắn cố gắng nhặt lại từng mảnh vỡ của mình. Nhưng trước mặt hắn chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Điều thứ hai: Mày không quan trọng đến thế.

Đôi lúc mày nghĩ mày là một gánh nặng. Đôi lúc mày nghĩ mày không nên làm những người quan trọng với mày buồn.

Ồ thôi đi, mày không quan trọng đến thế đâu. Cùng lắm, họ chỉ thấy mày giống như một thứ rắc rối thôi. Cho nên đừng gây rắc rối nữa. Đừng vô dụng và than phiền nữa. Nếu mày còn muốn có một chỗ đứng trên thế giới này.

Điều thứ ba: Khi bạn đối nghịch với ánh sáng.

Lúc tôi cảm thấy khổ sở nhất có lẽ là khi tôi đối nghịch với ánh sáng. Tôi cảm thấy như mình không thể nói với ai nỗi đau đớn đó. Trong khi ánh sáng thì sẽ có ánh sáng khác ở bên cạnh. Nhưng rốt cuộc thì tôi cũng không thể than phiền gì về điều này. Vì tôi đã chọn con đường này. Khoảnh khắc ấy tôi chợt nhận ra mình đơn độc thế nào. Lần đầu tiên trong cuộc đời. Nhưng nếu cho tôi một lựa chọn khác, tôi vẫn sẽ chọn con đường này. Vì ánh áng là thứ đã ló rạng đầu tiên khi tôi đang chìm sâu trong Abyss. Nên tôi vẫn sẽ đi về phía đó.

Vì tôi không thể yêu thương chính ai cũng như không thể yêu thương chính bản thân mình. Nên rốt cuộc tôi vẫn là tôi mà thôi.

Nếu có thể xóa đi bản thân? Đó là sự trốn chạy. Tôi luôn chạy trốn. Đôi lúc tôi thấy quá mệt mỏi vì chạy trốn. Nhưng rồi tôi cũng thấy mình quá mệt mỏi vì không thể chạy trốn.

Tôi vờ như mình đã chấp nhận cậu. Nhưng rồi sự thật tôi chưa bao giờ thật sự chấp nhận cậu. Tôi giằng co giữa việc phải chấp nhận cậu và không chấp nhận cậu. Nhưng dù thế nào thì cậu vẫn ở đó.

Sou, 18/06/26

Advertisements

Read Full Post »

Không phải mọi cuộc nói chuyện với human đều khiến bạn cảm thấy sợ giao tiếp. Đôi khi bạn có thể nói chuyện với 1 ai đó và sau khi nói xong bạn thấy cái gánh nặng giao tiếp đang đè lên bạn, khiến bạn không dám làm một việc mà đáng ra bạn phải làm từ rất lâu rồi, trở nên cực kỳ nhẹ nhàng. Và bạn chợt nghĩ: just do it. Chỉ có điều, người như thế giới không có nhiều. Và người có thể khiến tôi gỡ bỏ được gánh nặng giao tiếp hiện tại chỉ có một.

Sou, 24/9/2017

Remind for myself, đừng bao giờ quên trân trọng một người bạn như thế.

Read Full Post »

When you saw the beautiful light all around you, you believed that you could live in the full-of-light world. But you realize that even in this brightful world, your soul’s still full of darkness, then you will know that the only place you belong to is Abyss.
-From Shiro to Sou-

Read Full Post »

Trắng và Xanh

Snowdrop

Xanh + Trắng = Tôi

Hình như  không thể sống thiếu 1 trong 2 nữa rồi =))

Read Full Post »